Từ thành phố xa xôi
Đất Đà Nẵng nơi con trọ học
Kính thư về thăm mẹ thân yêu
Mẹ ạ! Đất Đà Nẵng mùa ni trở lạnh
Se se lòng con nhớ những ngày xưa
Con chỉ thèm được mẹ đắp chăn cho
Thèm nồi cơm nóng
Mẹ dậy đun từ sớm
Con cứ ăn là lại hít hà
Là hơi nóng của khói bếp
Của chén cơm mới con không biết nữa
Chỉ nhớ rằng mẹ hay ngồi yên lặng
Như suy tư rồi mẹ dặn
Đừng bao giời ăn trong bóng tối
Đói cho sạch, rách cho thơm con à
Con vẫn nhớ lời mẹ dạy
Rằng “đói cho sạch, rách cho thơm”
Mẹ kính yêu
Con ở trong này vẫn khỏe
Mẹ đừng lo lắng quá
Mẹ phải nhớ lời con
Đừng làm việc quá khuya mẹ nhé
Mùa này quê mình cũng lạnh
Đi thăm đồng mẹ nhớ mặc áo bông
Và như thế mẹ không còn lạnh nữa
Con phương này cũng ấm lòng hơn
Dẫu con biết mẹ chẳng có áo bông đâu
Ngày con lên đường nhập học
Mẹ gói cả cho con chiếc áo cuối cùng
Chi để lại cho mình mấy cái áo bà ba nâu củ
Đã sờn màu thời gian
Mẹ ạ!